1. Định nghĩa

Tên khoa học của sa âm đạo là enterocele, nhiều trường hợp còn gọi là thoát vị âm đạo. Việc âm đạo bị thay đổi vị trí và có chiều hướng đi xuống là do ruột non di chuyển sát vào xương chậu, tạo áp lực đảy một phần âm đạo có vẻ nhô ra ngoài. Có nhiều mức độ sa âm đạo khác nhau và phụ nữ lớn tuổi, người trải qua các kì sinh nở, phẫu thuật phụ khoa như: tử cung…dễ gặp phải bệnh này. Bệnh thường kéo theo việc các bộ phận khác cũng bị ảnh hưởng như: bàng quang, trực tràng, tử cung và nhìn chung, các bộ phận này sẽ di chuyển lồi ra ngoài hay sa xuống vị trí âm đạo.

2. Nguyên nhân

Enterocele và sa của các cơ quan vùng chậu khác thường là kết quả từ sự kết hợp của các yếu tố, bao gồm:

Mang thai và sinh con: Thai đặt căng trên cấu trúc hỗ trợ vùng chậu và có thể làm suy yếu chúng. Khó sinh - đặc biệt là nếu có một giai đoạn kéo dài chuyển dạ, một em bé rất lớn - có thể thiệt hại cơ sàn chậu và mô liên kết và dẫn đến sự phát triển của enterocele.

Tuổi:  Khi có tuổi, mô liên kết cơ vùng chậu và sàn chậu có nhiều khả năng trở thành kéo dài và suy yếu.

Phẫu thuật vùng chậu: Trong một số trường hợp, phẫu thuật cắt bỏ tử cung và một số loại phẫu thuật để điều trị tiểu không tự chủ có thể dẫn đến sự phát triển của enterocele.

Tăng áp lực bụng:  Ho mãn tính, thường xuyên nâng vật nặng hay hoạt động nào khác làm tăng áp lực lên bụng, cũng có thể biến dạng cơ sàn chậu và đóng góp vào sự phát triển của enterocele.

Rối loạn mô liên kết: Một số phụ nữ có gen di truyền dễ mắc mô liên kết yếu hơn và có thể có nhiều khả năng trải nghiệm enterocele và sa của các cơ quan khác vùng chậu.

3. Các xét nghiệm và chẩn đoán

Cần khám phụ khoa để xác định chẩn đoán enterocele. Với một mỏ vịt vào âm đạo, bác sĩ có thể yêu cầu có một hơi thở thật sâu và giữ nó (Valsalva cơ động), có thể gây sa ruột nhỏ xuống. Nếu bác sĩ không thể xác minh có enterocele trong khi đang nằm trên bàn kiểm tra, người đó có thể lặp lại các bài kiểm trong khi đứng.

4. Phương pháp điều trị và thuốc

Trường hợp nhẹ enterocele có thể không yêu cầu điều trị. Phẫu thuật sửa chữa có thể hiệu quả nhất trong nhiều trường hợp nghiêm trọng, đặc biệt khi enterocele đi kèm với các loại sa cơ quan vùng chậu. Phương pháp tiếp cận không phẫu thuật cũng có sẵn nếu không quan tâm đến phẫu thuật, nếu phẫu thuật là quá nguy hiểm hoặc nếu  muốn sinh con nhiều hơn nữa.

5. Phương pháp điều trị không phẫu thuật

Lựa chọn điều trị bao gồm:

Thiết bị để nguyên chổ âm đạo: Nhựa silicone, hoặc vòng cao su hoặc thiết bị đưa vào âm đạo hỗ trợ các mô phồng. Vòng đỡ có một loạt các phong cách và kích cỡ, và việc tìm kiếm một trong những quyền có thể liên quan đến việc thử kích thước. Bác sĩ sẽ đo phù hợp với thiết bị và dạy làm thế nào để chèn và loại bỏ nó. Sẽ cần phải loại bỏ các thiết bị thường xuyên và làm sạch nó. Hoặc, nếu bỏ thiết bị, bác sĩ có thể định kỳ để loại bỏ và làm sạch, kiểm tra âm đạo.

Estrogen điều trị: Nếu mãn kinh, bác sĩ có thể khuyên nên điều trị bằng estrogen như là một gel âm đạo, kem hoặc viên thuốc, kết hợp với một thiết bị nguyên chổ âm đạo. Estrogen liệu pháp sửa chữa các lớp lót âm đạo xảy ra sau khi mãn kinh và giúp giữ thiết bị nguyên chổ.

Phẫu thuật: Enterocele nghiêm trọng hoặc đặc biệt khó chịu có thể yêu cầu phẫu thuật. Phẫu thuật được thiết kế để sửa chữa thoát vị và làm giảm các dấu hiệu và triệu chứng của enterocele.

Trong hầu hết trường hợp, cách tiếp cận phẫu thuật là thông qua âm đạo. Trong phần này, bác sĩ phẫu thuật đặt ruột sa về nơi và siết chặt các cơ và dây chằng của khung xương chậu.

Phẫu thuật sửa chữa enterocele phổ biến hơn khi các cơ quan khác sa, như bàng quang, tử cung hoặc trực tràng có liên quan. Trong những trường hợp cắt bỏ tử cung, sửa chữa của thoát vị bàng quang và sa trực tràng có thể được thực hiện tại cùng thời điểm với việc sửa chữa enterocele.

Với kỹ thuật thích hợp trong quá trình sửa chữa phẫu thuật, enterocele thường không tái diễn.

6. Phong cách sống và biện pháp khắc phục

Bài tập Kegel có thể giúp cải thiện sức mạnh tổng thể của các cơ sàn chậu và có thể giúp làm giảm bớt một số triệu chứng của sa cơ quan vùng chậu, chẳng hạn như áp lực vùng chậu, tiểu không tự chủ hoặc không kiểm soát phân.

Có thể làm các bài tập gần như bất cứ lúc nào, trong khi xem truyền hình, nói chuyện trên điện thoại hoặc ngồi tại bàn.

Phòng chống: Có thể ngăn chặn enterocele bằng cách làm như sau:

Giảm trọng lượng. Nếu đang thừa cân, giảm cân có thể làm giảm áp suất bên trong bụng.

Ngăn ngừa táo bón. Ăn nhiều chất xơ thực phẩm, nước uống và tập thể dục thường xuyên để giúp ngăn ngừa việc phải căng thẳng trong quá trình đi tiêu.

Điều trị ho mãn tính. Bởi vì ho có thể làm tăng áp lực bụng, gặp bác sĩ nếu bị ho mãn tính.

Bỏ hút thuốc. Hút thuốc có khả năng tăng ho.

Tránh nâng vật nặng. Nâng vật nặng có thể làm tăng áp lực bụng.